Đã 3 năm xa trường pl, khoảng thời gian không dài cũng không quá ngắn, nhưng trong tôi vẫn còn cảm giác lưu luyến thời học sinh, cái cảm giác ngày tổng kết năm học 2009-2011. Khi tôi biết được thời gian này các bạn sẽ chia tay nhau, chia tay thời học sinh, tôi lại càng chạnh lòng. 
Chắc rằng sẽ có nụ cười, niềm vui vào ngày tổng kết năm học, nhưng trong khoảnh khắc đó, xen lẫn vào không khí náo nhiệt, sẽ là nước mắt. Tôi nhớ rõ, ngày ấy, mọi người đến trường rất sớm, háo hức như những đứa trẻ đi học ngày đầu. 
Khi buổi lễ gần kết thúc là bài hát "Mong ước kỉ niệm xưa" vang lên, không khí chợt nhạt dần, những ánh mắt bắt đầu nhìn nhau, và giọt nước mắt đã rơi. Những cái bắt tay, những lời chúc cho kì thi sắp tới cũng không làm cho không khí thêm sinh động. Có lẽ tôi là người mạnh mẽ trong cuộc sống, ít rơi nước mắt trong khó khăn. Nhưng không hiểu vì sao, nước mắt tôi vẫn rơi, lúc đó tôi nghĩ, vậy là thời khắc khép lại quãng đời học sinh đã tới, cuộc đời sẽ mở ra trang khác, nhưng sẽ không hạnh phúc, vui tươi như thời học sinh nữa. 
Những giận hờn, thù hận khi đó đã tan biến, tôi chỉ muốn níu kéo lại thời gian, càng lâu càng tốt, tôi muốn được ở gần thầy cô, bạn bè lâu hơn nữa. Khi trở vào lớp nghe lời dặn dò của cô Ngân, tôi lại cảm thấy tủi thân hơn, vì từ đây, sẽ không còn ai chỉ bảo, dò bài, la rầy nữa. Nếu có 1 điều ước, tôi mong rằng thời gian sẽ quay trở lại, để tôi tận hưởng giây phút của thời học sinh đó. 
. Cô cài lên áo từng người, và ôm mọi người vào lòng, khoảnh khắc thật đẹp. Khi cài cho tôi, tôi đã ôm cô thật chặt và khóc rất nhiều, khóc vì cảm thấy hạnh phúc khi học trường pl, khóc vì từ đây tôi đã rời xa sự che chờ dạy dỗ của cô, và cô cũng đã khóc, khi đó các bạn cũng không cầm được nước mắt, ai cũng khóc như 1 đứa trẻ, bầu trời như tối sầm lại, không khí thật u buồn. 
Cuối cùng, chúng tôi chụp hình, chụp rất nhiều, vì đây là lần cuối cùng chúng tôi mặc áo trường pl cùng chụp hình cùng nhau. Đến bây giờ, cái áo có chữ kí của các bạn, những tấm hình lưu lại khoảnh khắc chia tay đó, tất cả sẽ luôn mang lại niềm vui cho tôi hôm nay và mãi mãi. Tôi nhận ra rằng: "Không có gì có thể mua được khoảnh khắc tốt đẹp của thời học sinh".