Tâm sự của chúng em...![]()
………(●̮̮̃•̃)...(●̮̮̃•̃)
……… /█\ ♥/█\
Lại một lần nữa chúng em tìm đến nơi đây, nơi chúng em có thể viết và hi vọng. Chúng em hi vọng một bất ngờ nữa lại đến với chúng em để thay đổi chúng em và cuộc đời chúng em. Chúng em đã đi qua rồi cái chặng đường gian khổ nhất của đời người, cho dù chưa biết kết quả thế nào nhưng đó cũng là cả một sự cố gắng đối với chúng em. Mỗi khi cô đến trong tiềm thức của chúng em, chúng em lại đến đây. Chúng em đến để cảm nhận những xúc cảm của người khác và biết đâu chúng em lại tìm được hướng đi cho chính mình nhưng khó quá!
Chúng em xa cô được bao lâu rồi nhỉ, kể từ ngày chúng em ra trường à mà không cái khoảng cách ấy phải được tính từ tin nhắn cuối cùng cô gửi cho chúng em mới đúng, cái tin nhắn chứa đầy sự trách móc ấy. Vì cũng từ cái tin nhắn ấy chúng em nhận ra một điều mà có lẽ không nên nói thì tốt hơn vì biết đâu nó không như những gì mà chúng em đã nghĩ về nó và chúng em hy vọng thế, hy vọng nó đừng bao giờ như những suy nghĩ của chúng em.
Những suy nghĩ buồn tẻ và chỉ mang tính suy đoán. 12a6 mưa buồn, Phước Long cũng buồn không kém, đi đến đâu cũng thấy buồn chẳng phải Hà Nội kém phồn hoa đô hội, chẳng phải quê hương thiếu tuổi thơ mà buồn. Cảnh buồn vì người buồn, người buồn lại vì người - vì lòng chúng em buồn. Tính từ nhà chúng em đến nhà cô đi xe đạp mất khoảng 5 phút thế mà dài như quãng thời gian người ta đi cả dải thiên hà vì chúng em có đến được đấy đâu, ngày ngày vẫn đạp xe đều đặn đi qua ngõ, đến nơi rồi mà chẳng dám bấm chuông. Như ở 2 thế giới vậy có cái gì đó như ngăn cách dù chỉ rất mỏng mà sao mãi chúng em không bước qua được, thế mới biết khoảng cách giữa lòng người thật xa.
Ngày nào chúng em cũng đến lớp nhìn lại những gì thân thuộc, chúng em đi dạo trong sân trường và lại thấy kỉ niệm nhưng chúng em cũng thấy một điều nữa chúng em thấy sắp đến ngày cô nhận những cô cậu học trò mới. Nhanh thật mới đó cũng đã 1 năm, cái quy luật của thời gian lại quay trở lại,điều gì đến rồi sẽ cũng phải đến chẳng ai ngăn được, cũng như chẳng gì ngăn được chúng em đến với cô 1 năm về trước. Rồi cô sẽ có những thế hệ học trò mới thay thế chúng em và cô sẽ quên tên chún em như trước đây cô từng kể, cô chẳng bao giờ nhớ tên học sinh cả ra trường rồi thời gian bào mòn trí nhớ là điều không thể tránh, có trách thì cũng chẳng thể trách thời gian chỉ trách lòng người thay đổi khiến thời gian đã khắc nghiệt lòng người còn khắc nghiệt hơn.
Trong cái nắng gió, bụi bặm và vồn vã của cuộc sống này mấy ai được sống như mình đã sống mấy ai được yêu như mình đã yêu chỉ có thời gian vô tình trôi đi. Chẳng lẽ được sống mà không hy vọng nhưng liệu hy vọng ấy có ở nơi nó cần đến không hay chỉ cang hy vọng bao nhiêu thất vọng dâng đầy bấy nhiêu. Bây giờ xa cô rồi chẳng thể nào biết cô đang buồn hay đang vui, chẳng thể nhìn cô đang giận hay thương,chẳng thể hát cho cô nghe mỗi lần chúng em hạnh phúc,chẳng thề kể chuyện lớp chuyện của chún em của cô của mọi người xung quanh chún em, xung quanh cô để cô mỉm cười, chẳng thể chờ đợi mỗi lần cô bước đến lớp, chẳng bồi hồi thao thức niềm vui hay nỗi buồn của ngày đã qua.
Mưa rồi mưa rơi trong lòng chúng em những hạt mưa rơi từ đôi mắt, đôi mắt đã ngóng trông cô ngày nào đã ướt vì cô và mỉm cười vì cô.Giá như chúng em đừng bao giờ lớn khi ở bên cô để những gì không thề kia sẽ mãi mãi là có thể, để mưa đừng bao giờ rơi trong lòng chúng em, để mỗi sớm mai thức giấc chúng em thấy một nơi để trái tim thổn thức.
LỚP 12A6 CHIA TAY TRONG NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT
Sáng nay, những hạt mưa lấm tấm rơi, mặt đường ẩm ướt, những giọt nước đọng lại trên tán lá, nhỏ từng giọt lách tách xuống tà áo trắng tinh khôi. Lễ bế giảng của trường THPT THỊ XÃ PHƯỚC LONG vừa rộn ràng sắc trắng, vừa đượm nỗi buồn chia tay, và cả chút lãng mạn trong ngày mưa.
Lễ bế giảng và chia tay học sinh khối 12 diễn ra chỉ khoảng 2 tiếng, không nhiều tiết mục văn nghệ, không nhiều lời phát biểu, chỉ có những tuyên dương cá nhân suất sắc, những chia sẻ đầy xúc động và thầy hiệu trưởng và đại diện học sinh năm cuối.
Thế nhưng, khi những lời chia tay của cô giáo vang lên, những giọt nước mắt đã tuôn rơi. Cô học trò bé nhỏ ôm lấy cô giáo của mình nức nở, cậu bạn trai vỗ về cô nàng cùng lớp... hay những tiếng cười hòa tan trong nước mắt. Khoảnh khắc cuối cùng của đời học sinh khiến bất kỳ ai cũng phải bồi hồi, nhớ lại thời mình còn đến trường, nhớ lại bạn bè thân thương...
Cô Giáo Chủ Nhiệm٩(-̮̮̃-̃)۶
Là những thành viên của gia đình 12a6,chúng tôi rất yêu quý và tự hào về cô
giáo chủ nhiệm của chúng tôi, một người mà ngày ngày đến lớp, chúng tôi
gắn bó và thân thiết nhất.
Điều đầu tiên chúng tôi cảm nhận được là cô giáo chủ nhiệm lớp tôi rất hiền. Hơn một năm qua, hơn 35 đứa chúng tôi đều phải công nhận như vậy. Chúng tôi thường đua vui với nhau “cô giáo mình hiền một cách đáng sợ!”. Thật vậy, bình thường khi nghe cô giáo giảng bài, cô trò chuyện và tâm sự với chúng tôi như những đứa con trong gia đình… Nhưng khi chúng tôi vi phạm nội quy thì cô lại rất nghiêm khắc. Tôi nhớ lần lớp tôi do trực trường mà không chịu làm, cô bắt được phạt ở lại tận trưa mặc dù chiều phải đi học sớm, rồi những lần chúng tôi trốn học, không thuộc bài, vệ sinh bẩn, cô đã phạt rất nặng, lúc đó có lẽ tôi đã có suy nghĩ không tốt về cô, đâu phải cô không hiểu học sinh mà là chúng tôi không hiểu cô, tất cả những gì cô làm là muốn tốt cho lũ học trò nghịch ngợm lớp tôi. Và chúng tôi vẫn sẽ luôn dành cho cô tình cảm kính trọng nhất.
Ngày ngày đến lớp, xen lồng vào mỗi bài giảng là những câu chuyện lí thú, giúp chúng tôi nhớ và hứng thú hơn với bài học. Chúng tôi còn được cô nói về những bài học trong cuộc sống, được cô quan tâm tận tình, được nhận những lời động viên chia sẻ của cô. Điều đó càng làm chúng tôi thêm yêu và tự hào về cô.
Cô giáo tôi rất nhiệt tình. Tôi hiểu điều đó qua các buổi lao động của lớp, nhìn cô xắn ống tay cuốc đất, nhổ cỏ, rồi các phong trào ngoại khoá của lớp được cô quan tâm chu đáo... Chúng tôi làm sao có thể quên được chất giọng trầm ấm của cô, làm sao có thể quên được những lời hát chan chứa tình thương, là nguồn động lực giúp chúng tôi cố gắng hơn trong mọi việc.
Ngày 20/11 này, chúng em gửi tới cô những lời chúc tốt đẹp nhất! 12a6 ơi, hãy cùng cố gắng nha, để chứng minh cho cô thấy mình là những đứa con ngoan của cô. Hãy đừng bao giờ làm cho cô phải lo lắng, luôn làm cho cô vui bằng chính sự cố gắng học tập của mình nhé.
“Chia tay bạn nhé…”
(VOV) - Khi tiếng ve bắt đầu gọi hè, những cây phượng già nở hoa đỏ cả góc trời cũng là lúc báo hiệu mùa Hạ đã đến- mùa chia tay tuổi học trò
Ngày bế giảng cũng là ngày mà các học sinh lớp 12 phải nói lời chia tay với mái trường PTTH.
Sau buổi hôm nay, những tà áo dài trắng của một thời học sinh sẽ được gấp lại với bao luyến lưu, nuối tiếc. Những ước mơ thuở học trò, những dòng lưu bút chia tay sẽ mãi là hành trang theo các em trong suốt cuộc đời.
Khi tiếng trống của ngày bế giảng vang lên, những giọt nước mắt lăn dài, ai cũng cảm thấy tiếc nuối khi ngày mai phải rời xa hàng ghế đá, xa sân trường và bạn bè thân thương. Chia tay một thời áo trắng với bao kỷ niệm.
Đâu đây, vẫn còn da diết lời bài hát “Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm/Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô/Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn/Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa/Đặt bàn tay lên môi, giữ chặt tiếng nấc nghẹn ngào…”./. (Nghe bài hát "Mong ước kỷ niệm xưa")
" Lời Nói Dối Thật Lòng"
Chỉ còn 1 năm nay, năm cuối cấp nữa thôi là chúng em phải xa cô thật rồi… Không hiểu sao từ lần đầu tiên gặp cô chúng em đã cảm thấy những dư vị rất dịu dàng mặn mà còn ghi lại mãi trong chúng em… Cô đến nhanh và đi cũng thật là nhanh…như sương…như mưa…lại như gió… Chúng em sẽ mãi mãi không bao giờ quên được nụ cười của cô – nụ cười ấm áp yêu thương ghi lại trong lòng chúng em bao nhiêu những xúc cảm, những rung động xốn xang thoáng qua như một làn gió… 1 năm học – thời gian quá ngắn đối với chúng em để có thể được ở bên cô… bao nhiêu kỷ niệm…
Cô ơi! Làm sao chúng em có thể quên được cô với biết bao nhiêu ký ức vẫn đẹp tươi như vừa mới hôm qua, còn rất mới? Giá mà thời gian có thể quay trở lại dù chỉ 1 phút giây cho chúng em tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào ngày nào ngập đầy yêu thương hạnh phúc khi được cùng cô trải qua những thăng trầm của năm học ngắn ngủi… Không có cô, chúng em cảm thấy cuộc đời dường như thiếu vắng trông trải khoảng trống không gì bù đắp được, chơi vơi… hụt hẫng… Không hiểu sao những lúc ở bên cô chúng em cảm thấy bình yên và thanh thản đến lạ lùng…
Em ước sao lại được cô gọi lên bảng như ngày nào, lại được nhìn thấy nụ cười nồng hậu dịu dàng của cô… Cô yêu thương… muôn ngàn lời nói cũng không diễn tả hết được tình cảm mà chúng em dành cho cô… chúng em gửi đến cô tất cả những lời chúc tốt đẹp nhất, chúc cô mạnh khoẻ, vui vẻ, thành công trong cuộc sống và mãi mãi xinh tươi… mãi mãi là cô Hằng yêu thương của chúng em – cô giáo tuyệt vời nhất.. ” Ví mà tôi đổi thời gian được Đổi cả thiên thu tiếng cô cười…”
Chia tay thời học sinh
Đã 3 năm xa trường pl, khoảng thời gian không dài cũng không quá ngắn, nhưng trong tôi vẫn còn cảm giác lưu luyến thời học sinh, cái cảm giác ngày tổng kết năm học 2009-2011. Khi tôi biết được thời gian này các bạn sẽ chia tay nhau, chia tay thời học sinh, tôi lại càng chạnh lòng.
Chắc rằng sẽ có nụ cười, niềm vui vào ngày tổng kết năm học, nhưng trong khoảnh khắc đó, xen lẫn vào không khí náo nhiệt, sẽ là nước mắt. Tôi nhớ rõ, ngày ấy, mọi người đến trường rất sớm, háo hức như những đứa trẻ đi học ngày đầu.
Khi buổi lễ gần kết thúc là bài hát "Mong ước kỉ niệm xưa" vang lên, không khí chợt nhạt dần, những ánh mắt bắt đầu nhìn nhau, và giọt nước mắt đã rơi. Những cái bắt tay, những lời chúc cho kì thi sắp tới cũng không làm cho không khí thêm sinh động. Có lẽ tôi là người mạnh mẽ trong cuộc sống, ít rơi nước mắt trong khó khăn. Nhưng không hiểu vì sao, nước mắt tôi vẫn rơi, lúc đó tôi nghĩ, vậy là thời khắc khép lại quãng đời học sinh đã tới, cuộc đời sẽ mở ra trang khác, nhưng sẽ không hạnh phúc, vui tươi như thời học sinh nữa.
Những giận hờn, thù hận khi đó đã tan biến, tôi chỉ muốn níu kéo lại thời gian, càng lâu càng tốt, tôi muốn được ở gần thầy cô, bạn bè lâu hơn nữa. Khi trở vào lớp nghe lời dặn dò của cô Ngân, tôi lại cảm thấy tủi thân hơn, vì từ đây, sẽ không còn ai chỉ bảo, dò bài, la rầy nữa. Nếu có 1 điều ước, tôi mong rằng thời gian sẽ quay trở lại, để tôi tận hưởng giây phút của thời học sinh đó.
. Cô cài lên áo từng người, và ôm mọi người vào lòng, khoảnh khắc thật đẹp. Khi cài cho tôi, tôi đã ôm cô thật chặt và khóc rất nhiều, khóc vì cảm thấy hạnh phúc khi học trường pl, khóc vì từ đây tôi đã rời xa sự che chờ dạy dỗ của cô, và cô cũng đã khóc, khi đó các bạn cũng không cầm được nước mắt, ai cũng khóc như 1 đứa trẻ, bầu trời như tối sầm lại, không khí thật u buồn.
Cuối cùng, chúng tôi chụp hình, chụp rất nhiều, vì đây là lần cuối cùng chúng tôi mặc áo trường pl cùng chụp hình cùng nhau. Đến bây giờ, cái áo có chữ kí của các bạn, những tấm hình lưu lại khoảnh khắc chia tay đó, tất cả sẽ luôn mang lại niềm vui cho tôi hôm nay và mãi mãi. Tôi nhận ra rằng: "Không có gì có thể mua được khoảnh khắc tốt đẹp của thời học sinh".
Lớp 12 có nghĩa là....♥♦♣♠→đừng sn bậy nha!☺
Lớp 12, có nghĩa là câu hỏi" Thi gì mày?" thay cho lời chào mỗi khi bạn bè gặp mặt. Là chuyện chọn trường, chọn nghề bên cạnh những câu chuyện phiếm quen thuộc mỗi giờ ra chơi.
Lớp 12, có nghĩa là học đêm. Là những cốc café bên cạnh chồng sách dày cộp. Nhìn kim đồng hồ chỉ hai giờ sáng và tự nhủ "làm thêm một đề nữa rồi mới ngủ nhé!".
Lớp 12, có nghĩa là quanh nhà chi chít những mẩu giấy nhỏ kiểu "Cố lên!" hay "Sang năm mình sẽ là sinh viên đại học",… Hơi bừa bộn một chút, nhưng mà đi đâu cũng thấy, và thấy để biết mình phải - làm - gì.
Lớp 12, có nghĩa là những quyển lưu bút đưa vội, để rồi dù bận đến mấy cũng cố viết thật hay cho nó. Dễ hiểu thôi, xa nhau phải có nét bút "lưu" để mà nhớ chứ! Lớp 12 còn là những món quà chia tay. Mua có, tự làm cũng có. Hơn ai hết, teen 12 hiểu rằng, đó là những món quà của trái tim đã được lựa chọn kĩ lưỡng, và ý nghĩa của nó không phải là "tạm biệt" mà là "hẹn gặp lại, tớ luôn ở bên ấy…"
Khoảnh khắc học trò, mấy ai quên cho được
Lớp 12, có nghĩa là những khi đang học, chạy ra ngoài trời hít thở cho đỡ buồn ngủ, và bấm vội tin nhắn cho đứa bạn "Mở cửa sổ ra đi mày. Trời nhiều sao, đẹp lắm!", và mỉm cười khi đọc tin reply " Ừ, tao và mày cũng là một ngôi sao lung linh như thế đấy! Cố lên!"
Lớp 12, có nghĩa là hồi hộp chờ cho tới tháng 3, để biết thêm 3 môn thi tốt nghiệp, và thở phào khi năm nay toàn môn "tủ".
Và những nét chữ thân thương trong lưu bút ngày nào sẽ là hành trang cùng ta bước vào đời
Lớp 12, có nghĩ là… thi thử: thử tốt nghiệp, thử đại học. Mấy nhỏ bạn vốn sợ các kì thi là thế mà cũng hăm hở đi thi càng nhiều càng tốt. Chắc để nắm vững tâm lí hơn, vì "thử" tức là một lần chuẩn bị cho "thật".
Lớp 12 là đã biết lo cho tương lai, là thấy mình lớn hơn, trưởng thành hơn và chín chắn hơn một chút, để biết rằng những lời mẳng mỏ của bố mẹ, thầy cô chỉ là vì thương mình. Và tự hứa đến một ngày nào sẽ đền đáp lại công ơn đó.
Lớp 12, có nghĩa là cốc sữa nóng mẹ pha, là những món ăn mới vừa hôm trước còn nói "Con thèm..", hôm sau đã thấy xuất hiện trên mâm cơm mẹ nấu. Mẹ biết con học mệt nên thương lắm…
Lớp 12, có nghĩa là những buổi cuối tuần bố đưa đi chơi, những cuốn sách anh mua cho em gái. Lớp 12, mọi người luôn dành cho mình những điều kiện tốt nhất.
Lớp 12, có nghĩa là tự nhiên … mê tín ^^. Là những đứa tưởng không đi chùa bao giờ, nay cũng cầm bó hương nghi ngút khói và xì xụp khấn: "Xin phù hộ cho con năm nay thi đâu đậu đó".
Và khi sân trường đỏ thắm màu hoa học trò, nước mắt lại trào cho giờ phút chia tay. Chia tay nhau và chia tay thời học sinh
Lớp 12 có nghĩa là … xấu hơn một chút. Da hơi xạm, mấy bé mụn trứng cá tấn công tới tấp, lại gầy đi nữa. Nhưng đứa nào đứa nấy cũng tự bảo nhau " Là sinh viên mình sẽ "tân trang" sau, lo gì, lại ok ngay ý mà".
Lớp 12, có nghĩa là bức ảnh buổi lễ vinh danh thủ khoa đại học dán thay vào bức hình Britney Spears ngày trước. Là thần tượng một anh được 30/30 năm ngoái và hi vọng sang năm mình sẽ là thần tượng của một – bé - lớp - 12 - nào - đó.
Lớp 12, có nghĩa là liên hoan, là chia tay, là nước mắt. Và cùng nhau hát lên bài tạm biệt "Bước trên đường bạn hiền ơi xin chúc, nơi xa ấy sẽ mãi luôn bình an, luôn thành công, luôn yêu đời trên đường sắp đi…"
Lớp 12, có nghĩa là những lời hứa hẹn. Hứa cố gắng và hẹn gặp lại ở thủ đô. Hứa không quên và hẹn về tương lai với "ai đó". Cả hứa và hẹn nhất định sẽ thực hiện cho bằng được.
Lớp 12, có nghĩ là… lớp 12, là năm học cuối cùng trong thời học sinh, là sắp thành sinh viên đại học, và sẽ rất nhớ về năm học lớp 12….
♥ ♥ ....Đếñ..¹... ñGà¥...giº"...ßỗñG..hẬñ..mÂ¥..♥ ♥
♥ ♥..Xµa...mÂy...đ¥...kHắp..çHâñ..tRời. .§ Óc..bỂ..♥ ♥
♥...Mâ¥..çHy²..bµỒñ..rỒy...lẶnG..tHi ñk ..kö..nöi"..♥
♥..đỂ...đÊm... vỀ... lẶng...lẼ ...hÓa...tHàñk...mƯa. ♥

╔♫═╗╔╗ ♥
╚╗╔╝║║♫═╦╦╦╔╗
╔╝╚╗♫╚╣║║║║╔╣
╚═♫╝╚═╩═╩♫╩═╝
